Thí Sinh “Điện Ảnh” Trên Sân Chơi Việt: Thế Nào Mới Hài Lòng Khán Giả? (P2) [HOT]

Nhìn nhận một cách khách quan, sau khi rời rạp, phản ứng gay gắt của khán giả khi bị “tố” trong thời gian gần đây nằm ở chỗ, doanh thu giữa phim nội và phim ngoại là tương đương nhau. đối lập rõ rệt. Là do phim Việt không hay, nội dung nhảm nhí, diễn viên thiếu đào tạo bài bản, kịch bản lạc hậu hay do ác cảm cố hữu? Công bằng mà nói, đó là một phần trong hiệu ứng dây chuyền của ngành công nghiệp phim “mì ăn liền” những năm 2000. Trải qua thời gian dài, kinh nghiệm của vô số tác phẩm được đầu tư kỹ lưỡng gần như đã tạo nên. một thói quen xem phim Việt không mấy thiện cảm trong tâm trí khán giả. Ngoại trừ những vấn đề như kinh phí làm phim và hệ thống kiểm duyệt, mấu chốt nằm ở đường dây kịch bản được xây dựng sơ sài, phần lớn diễn viên chưa được đào tạo chuyên sâu hoặc chuyển hướng từ sân khấu nên đôi khi không lột tả hết được tính cách của nhân vật.

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, khoảng thời gian từ năm 2010 trở đi có thể coi là một bước chuyển mình lớn của điện ảnh Việt Nam. Nhiều đạo diễn chuyên nghiệp từ nước ngoài trở về, thế hệ diễn viên trẻ đầy tiềm năng, sự lột xác trong kịch bản đã giúp phim Việt tạo dựng được uy tín với khán giả. Tất nhiên, khi xã hội phát triển, hiển nhiên yêu cầu và cảm nhận của công chúng về một bộ phim cũng sẽ khắt khe hơn. Không thể phủ nhận người bỏ tiền mua vé xem phim vẫn ưu tiên cho các tác phẩm nước ngoài.

Thí Sinh “Điện Ảnh” Trên Sân Chơi Việt: Thế Nào Mới Hài Lòng Khán Giả? (P2) [HOT]

Ngay cả với những bộ phim Việt Nam có chất lượng tốt, họ vẫn thua phim nước ngoài, mặc dù những bộ phim đó không thể được gọi là phim hay. Có phải do người Việt “sính ngoại”, khán giả quay lưng với phim nước nhà, phim Việt dở hay khán giả dễ tính, chỉ thích xem phim cho vui mà không quan tâm đến nội dung? Cuộc tranh luận tiếp tục diễn ra, lần này cũng là mâu thuẫn về cái gọi là “trí tuệ nhân dân” và “niềm tin” với điện ảnh.

Có thể cho rằng các nhà làm phim nên bị chỉ trích khi đã quá lạm dụng những yếu tố tầm thường như đùa, cảnh nóng, tên tuổi mà không chú trọng đến nội dung, cũng như yếu tố nghệ thuật. Dẫn đến khán giả bức xúc, để rồi một tác phẩm được đầu tư bằng cả tâm huyết và công sức nghiêm túc khi ra mắt lại chỉ thu hút được một số ít người xem, bị thờ ơ, bình luận đánh đồng. rằng “Phim Việt Nam nên coi!”. Nhưng cũng có thể trách khán giả khi đã quá vội phán xét, giữ định kiến ​​về phim Việt, vô tình đẩy những tác phẩm chất lượng đến mức tuyệt vọng, không ai thưởng thức, không hiệu quả về doanh thu. Và rồi chuyện gì xảy ra? Câu chuyện xoay quanh những người đứng sau một bộ phim, họ sẽ một lần nữa chán nản và chỉ cho ra đời những cảnh thiếu chuyên nghiệp nhất thời, kịch bản đơn giản không có chiều sâu, rồi lại khiến khán giả phải ngán ngẩm. quay lưng bỏ phim Việt.

Vòng tròn tranh luận giữa hai bên nêu trên thực ra vừa đúng vừa sai. Vì đó chỉ là một vài khía cạnh tiêu cực. Tình hình phim Việt hiện nay và cảm nhận của khán giả về điện ảnh nước nhà phần lớn vẫn là tích cực. Bởi khi nhìn lại cuộc chiến phòng vé, có thể dễ dàng nhận thấy vẫn có rất nhiều bộ phim có chất lượng tốt với doanh thu khả quan, thậm chí là kỷ lục. Phần đông khán giả vẫn luôn ủng hộ phim Việt, các nhà làm phim vẫn nhận được sự động viên tinh thần lạc quan đó và tiếp tục không ngừng phát triển, hoàn thiện hơn qua mỗi lần phát hành mới. Nỗ lực đến từ người xem – người làm phim luôn hỗ trợ nhau.

1135 hinh 2 1595838186626

Hãy tạm bỏ qua vấn đề “trí tuệ của con người” khi đánh giá cách tiếp cận phim của ai đó, sự thật là mỗi cá nhân có cơ hội trải nghiệm tác phẩm nào thì họ có quyền tự do đưa ra ý kiến ​​của mình. chủ quan hay khách quan. Chẳng phải các mọt phim từ xưa đến nay luôn cố gắng tìm ra những hướng đi mới để ngày càng đến gần hơn với mọi tầng lớp khán giả hay sao? Không còn chỉ là công cụ giải trí của giới quý tộc, giờ đây ai cũng có thể xem phim, tất cả đều như nhau. Nói cách khác, “ruột” phim của mỗi người là khác nhau, điều này không liên quan gì đến trình độ, hay kiến ​​thức, nó phụ thuộc vào cảm xúc và người bỏ tiền ra mua vé xem phim là người có quyền. nêu ý kiến ​​của bạn. Dù khen hay chê, dùng lời lẽ cay độc thế nào thì căn cứ để đánh giá một bộ phim hay hay dở bên cạnh những nhà phê bình chuyên môn thì khán giả cũng có một phần đóng góp quan trọng không kém.

Ngoài ra, nếu có thể, cũng nên bỏ qua những khuyết điểm còn tồn tại ở phim Việt. Nền điện ảnh của bất kỳ quốc gia nào cũng luôn tồn tại những điểm mạnh và điểm yếu riêng. Tuy vẫn có những tác phẩm nghèo nàn nhưng đồng thời luôn có sự góp mặt của nhiều bộ phim mới xuất sắc. Phim Việt Nam đã dần ghi dấu ấn trên các đấu trường giải thưởng quốc tế trong những năm gần đây. Thậm chí, đã có sự hợp tác giữa Việt Nam và những tên tuổi của Hollywood. Ở thời kỳ nào, bản thân nền điện ảnh trong nước cũng luôn có sự cố gắng và nỗ lực không ngừng để mang đến một diện mạo mới. Nỗ lực cho ra đời những thước phim hoàn hảo nhất, chất lượng nhất cho khán giả xem phim.

1135 blog 1 1595838913655

Trong tương lai, mọi chuyện sẽ diễn ra như thế nào thì không ai đoán trước được. Nhưng dù là gì đi nữa thì điều tốt đẹp sẽ được ghi nhận và càng chứng tỏ điều đó càng xứng đáng. Và những thứ tồi tệ nhất phải được đào thải, loại bỏ, đó là quy luật tất yếu. Câu chuyện về điện ảnh Việt Nam và khán giả Việt Nam vẫn còn đó và sẽ không bao giờ kết thúc, nhưng hơn hết là về những điều trần tục nhất khi lên phim. Một chủ đề hấp dẫn, đáng xem và cho ý kiến ​​để cùng nhau xây dựng và giải quyết theo hướng tốt hơn.

– Thí sinh “Điện ảnh” trên sân chơi Việt: Làm sao để hài lòng khán giả? (P1)